Béo phì không chỉ bắt nguồn từ chế độ ăn uống hay lối sống mà còn có thể liên quan chặt chẽ đến sự mất cân bằng nội tiết tố. Hiểu rõ mối liên hệ giữa nội tiết và trọng lượng cơ thể giúp nhận diện đúng nguyên nhân và đưa ra chiến lược điều trị hiệu quả.
1. Khái niệm cơ bản về rối loạn nội tiết và béo phì
1.1 Rối loạn nội tiết tố là gì
Hệ nội tiết là mạng lưới các tuyến sản xuất hormone điều phối nhiều chức năng sinh lý gồm chuyển hóa, trưởng thành và sinh sản. Rối loạn nội tiết xảy ra khi có sự mất cân bằng trong hoạt động tiết hormone – quá nhiều hoặc quá ít. Khi đó, cơ thể có thể trải qua biến đổi phức tạp, nổi bật là rối loạn nội tiết tố béo phì.
1.2 Mối liên hệ giữa nội tiết và quá trình trao đổi chất
Các hormone như insulin, cortisol, estrogen và hormone tuyến giáp đóng vai trò quan trọng trong việc điều chỉnh sự chuyển hoá năng lượng. Khi cân bằng nội tiết bị phá vỡ, quá trình trao đổi chất bị rối loạn, làm giảm hiệu quả sử dụng năng lượng và tăng tích trữ mỡ, đặc biệt là mỡ nội tạng.
1.3 Tại sao rối loạn nội tiết gây tăng cân
Hormone kiểm soát cảm giác đói, dự trữ chất béo và tốc độ trao đổi chất. Khi nồng độ hormone bị rối loạn, ví dụ như giảm leptin hoặc tăng cortisol, cơ thể phản ứng bằng cách tăng cảm giác thèm ăn, đặc biệt là đồ ngọt, hoặc tích luỹ mỡ dễ dàng hơn dù lượng calo nạp vào không đổi.
2. Các hormone chính gây tăng cân khi rối loạn
2.1 Estrogen mất cân bằng
2.1.1 Thiếu estrogen (tiền mãn kinh)
Trong giai đoạn tiền mãn kinh, lượng estrogen sụt giảm khiến nữ giới dễ tăng cân, đặc biệt quanh vùng bụng. Thiếu estrogen làm giảm độ nhạy insulin và ảnh hưởng tiêu cực đến sự phân bố mỡ, từ đó làm tăng nguy cơ béo phì.
2.1.2 Thừa estrogen (cường estrogen)
Ngược lại, cường estrogen – do sử dụng hormone ngoại sinh hoặc rối loạn chuyển hóa – cũng có thể gây giữ nước và tích trữ mỡ dưới da, làm trọng lượng cơ thể tăng lên đáng kể. Cường estrogen còn liên quan đến hội chứng buồng trứng đa nang (PCOS).
2.2 Insulin tăng cao và kháng insulin
2.2.1 Hội chứng buồng trứng đa nang (PCOS)
PCOS liên quan chặt chẽ với kháng insulin – tình trạng cơ thể không phản ứng hiệu quả với insulin, dẫn đến tăng đường huyết và tăng tiết insulin. Lượng insulin cao thúc đẩy tích trữ mỡ, đặc biệt vùng bụng. Theo Hiệp hội Nội tiết Hoa Kỳ, có tới 80% phụ nữ PCOS bị béo phì (Nguồn: Endocrine.org).
2.2.2 Dấu hiệu nhận biết kháng insulin
Người bị kháng insulin thường tăng cân khó kiểm soát, đặc biệt vùng bụng; cảm giác đói nhanh; hay mệt mỏi sau ăn; có vùng da sẫm màu ở cổ hoặc khuỷu tay (acanthosis nigricans).
2.3 Cortisol – hormone stress tăng cao
2.3.1 Tác dụng của cortisol bình thường
Cortisol giúp điều chỉnh đường huyết, chống viêm và duy trì huyết áp ổn định. Đây là hormone thiết yếu trong phản ứng “chiến đấu hoặc bỏ chạy”. Tuy nhiên, khi cortisol tăng kéo dài (do stress thời gian dài), nó ảnh hưởng mạnh lên chuyển hoá chất béo.
2.3.2 Hậu quả của cortisol dư thừa
Cortisol cao làm tăng tích trữ mỡ (đặc biệt là mỡ bụng), tăng đường huyết và làm giảm khối lượng cơ. Người chịu căng thẳng kinh niên dễ cảm thấy thèm ngọt, thức ăn giàu calo – góp phần vào tình trạng béo phì nội tiết.
2.4 Rối loạn tuyến giáp (suy giáp)
2.4.1 Cơ chế làm chậm trao đổi chất
Suy giáp dẫn đến giảm sản xuất hormone T3, T4 – các hormone thiết yếu điều chỉnh trao đổi chất. Khi hormone tuyến giáp suy giảm, tốc độ đốt năng lượng giảm theo, chất béo dễ tích tụ.
2.4.2 Khó khăn trong giảm cân
Người bị suy giáp thường gặp tình trạng tăng cân chậm nhưng dai dẳng, mệt mỏi, da khô, mất tập trung và trầm cảm nhẹ. Việc giảm cân với chế độ ăn uống và tập luyện thông thường gần như không mang lại kết quả rõ rệt.
2.5 Leptin và adiponectin
2.5.1 Vai trò điều chỉnh cân nặng
Leptin – hormone do mô mỡ tiết ra – giúp báo hiệu cho não rằng cơ thể đã no. Adiponectin hỗ trợ tăng độ nhạy insulin và đốt cháy chất béo. Khi chức năng 2 hormone này bị rối loạn, kế hoạch kiểm soát cân nặng gặp trở ngại.
2.5.2 Rối loạn leptin dẫn đến thèm ăn
Khi mức leptin quá thấp hoặc mất nhạy cảm với leptin (leptin resistance), não không nhận ra tín hiệu no, khiến người bệnh tiếp tục ăn dù đã đủ năng lượng, từ đó gây tích tụ mỡ thừa.
2.6 Progesterone suy giảm
2.6.1 Ảnh hưởng đến giấc ngủ
Progesterone có tác dụng làm dịu thần kinh, điều hòa giấc ngủ. Khi hormone này suy giảm, giấc ngủ bị ảnh hưởng, kéo dài thời gian tỉnh táo trong đêm và làm gián đoạn chu kỳ giấc ngủ sâu – một yếu tố góp phần gây béo phì.
2.6.2 Tăng cortisol và tích mỡ bụng
Progesterone thấp còn làm mất cân bằng với estrogen và cortisol, gián tiếp làm kích hoạt cơ chế tích mỡ bụng – vùng mỡ liên quan đến các bệnh chuyển hóa như tiểu đường type 2, tim mạch.
2.7 Growth hormone (GH)
2.7.1 Vai trò trong phân giải mỡ
GH (hormone tăng trưởng) không chỉ quan trọng với phát triển chiều cao mà còn giúp phân giải mỡ, tăng khối lượng cơ và thúc đẩy trao đổi chất. Người có lượng GH cao có xu hướng tích mỡ ít hơn.
2.7.2 Giảm GH ở bệnh béo phì
Béo phì lâu dài làm giảm tiết GH tự nhiên, giảm khả năng đốt cháy mỡ, hình thành vòng xoắn bệnh lý. Nghiên cứu tại Đại học Harvard cho thấy người béo có mức GH thấp hơn 30-50% so với người bình thường (Nguồn: health.harvard.edu).
3. Dấu hiệu nhận biết béo phì do rối loạn nội tiết
3.1 Tăng cân bất chợt dù ăn ít và tập luyện nhiều
Một trong những dấu hiệu đặc trưng của rối loạn nội tiết tố béo phì là tăng cân không tương xứng với mức độ ăn uống hoặc hoạt động thể chất. Cơ thể phản ứng bất thường với calo khiến mỡ vẫn tích tụ dù thiếu hụt năng lượng.
3.2 Béo bụng và mỡ nội tạng
Rối loạn cortisol và insulin dễ gây tích tụ mỡ bụng – biểu hiện của béo phì nội tạng. Đây là dạng mỡ nguy hiểm vì bao quanh tim, gan và các cơ quan nội tạng, liên quan đến nguy cơ tim mạch và tiểu đường.
3.3 Ăn nhiều nhưng không cảm thấy no
Do mất tín hiệu truyền từ leptin, một số người liên tục nạp năng lượng mà vẫn có cảm giác đói. Đây là biểu hiện của hiện tượng kháng leptin – nguyên nhân sâu xa gây béo phì nội tiết.
3.4 Thèm đồ ngọt thường xuyên
Sự gia tăng insulin và cortisol gây mất kiểm soát đường huyết. Hệ quả là cơ thể thường xuyên cảm thấy đói và thèm carbohydrate, từ đó dẫn đến việc ăn nhiều và tăng cân nhanh chóng.
3.5 Mệt mỏi sau bữa ăn
Đây là dấu hiệu thường gặp ở người kháng insulin. Sau khi ăn, lượng insulin tăng cao làm tụt đường huyết tạm thời, gây cảm giác mệt mỏi, buồn ngủ, giảm năng lượng và ham muốn vận động.
3.6 Rối loạn giấc ngủ và khó ngủ
Giấc ngủ bị ảnh hưởng bởi sự mất cân bằng hormone, đặc biệt là cortisol và progesterone. Thiếu ngủ là yếu tố làm gia tăng ghrelin (hormone đói) và giảm leptin, từ đó tiếp tục gây tăng cân – tạo thành vòng xoắn bệnh lý.
Kết luận: Béo phì không đơn thuần là do nạp calo vượt mức mà còn có thể là hậu quả của rối loạn nội tiết tố béo phì. Nhận diện đúng nguyên nhân nội tiết giúp cá nhân hóa phương pháp điều trị, bao gồm điều chỉnh hormone, chế độ ăn uống và giấc ngủ khoa học. Người bệnh nên tìm đến chuyên gia nội tiết để được chẩn đoán chính xác, tránh tự ý áp dụng chế độ ăn không phù hợp gây phản tác dụng.
Nguồn dữ liệu tham khảo
1. Endocrine Society. PCOS and Obesity. https://www.endocrine.org
2. Harvard Medical School. Hormones and Weight Gain. https://www.health.harvard.edu
3. Mayo Clinic. Leptin Resistance and Obesity. https://www.mayoclinic.org
4. National Institute of Diabetes and Digestive and Kidney Diseases. https://www.niddk.nih.gov
Bài viết của: Trợ lý bác sĩ




